Tịnh Nhơn ơi! Bóng đêm tuôn nhiều quá! Vỏ địa cầu trĩu nặng lún không ngừng Trên đồi cao, hàng cây trơ cành lá Ta ngồi buồn, chán nản đếm sao băng Trong huyết quản, bóng đêm lan rạo rực Cả thịt da ướt đẫm khí u buồn Nhưng cõi lòng, hãi hùng khôn thổn thức Trên mắt mờ, lặng lẽ lệ sầu tuôn Ta muốn thả hồn ta về Chiêm quốc Ngồi chi đây mang khối buồn u uất? Ngồi chi đây trơ trọi dưới trời sâu? Nhưng than ôi! nước cũ biết là đâu? Tịnh Nhơn ơi! bóng mờ tuôn không ngớt Mà đường về đâu chỉ mấy vì sao!

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào