Đọc thơ ngày mất điện
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Thuý Quỳnh
Một số bài cùng tác giả
– Đồng hành– Những tích tắc quanh tôi
– Tặng một người bạn nghỉ hưu
– Nghĩ chơi
– Gửi đầu nguồn
1. Ở nơi mất điện đồng đất còn chưa kịp hồi sinh sau đại hồng thuỷ lúa ngô quắt quay bạc phếch áo nâu trằn lưng cứu hạn chưa được mùa đã lại mất mùa chợ lao động dài thêm những đứng ngồi chờ việc sân bay đông thêm những thắt đáy lưng ong vừa khéo nuôi con vừa khéo chiều chồng giờ phiêu dạt xứ người lo giấc ngủ bữa ăn cho chồng con thiên hạ Ở nơi chưa từng có điện bầy em nhỏ ngày ngày đu dây vào tương lai vùi giấc mơ đến trường nơi hầm than, bãi quặng giữa núi đồi rát bỏng những con suối nhỏ không đủ sức đi xa Ở nơi có điện người lính già đầu bạc rưng rưng nhìn thế sự vần xoay giá thị trường tăng, giá niềm tin giảm nhà chọc trời vùn vụt mọc lên úm ba la nghìn tuổi làng hoá ra thôi nôi phố những thân cò không còn nơi trú ngụ dạt về đâu? 2. Đọc thơ ngày mất điện Chợt hoang mang chỉ thấy xác chữ ngổn ngang trong những ngôi nhà giấy Có phải vì ta mất điện không nhìn thấy thơ Hay vì thơ mất điện? Thấy thơ lông bông trăng sao váy áo loè xoè nhởn nhơ hoa bướm vung tay nhổ bọt chửi thề trong quán bia cao giọng những tín điều sáo rỗng hổn hển chiếu chăn loay hoay chữ vần, ngả nghiêng ký tự chủ nghĩa nọ, trường phái kia cãi nhau hàng thế kỷ chẳng làm cho hạt thóc vì thế mà nảy thêm mầm Về đi không làm được cánh diều gửi muôn ngàn lời khẩn cầu vào trời xanh đổ trận mưa lành cho vạn vật hồi sinh thì cũng làm tiếng thở than của những sinh mạng đang khô cháy Về đi...!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào