00.00

Một số bài cùng tác giả

Ánh trăng rừng cọ
Sau chiêm bao
Xamacan
Tạm biệt nước Nga
Cuối thu
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 09:42

Tặng M. Một mình một bóng với đêm Chén suông biết mấy nỗi niềm cho say Cảo thơm ngừng giở trên tay Nhìn ra tuyết đã rơi đầy mái hiên. Chắp tay lạy cụ Tiên Điền Lòng thành một nén hương riêng tạ lòng. Tơ trời đứt nối bên song Tơ trời còn rối, tơ lòng càng vương. Tuyết rơi, rơi khắp nẻo đường Canh khuya thân gái dăm trường là đâu Quê người từ độ bể dâu Tóc ai tuyết đã nhuốm màu hoa râm Những là tri kỷ tri âm Vì ai gió bắt mưa cầm bấy nay. Đàn Kiều không gảy nơi đây Vẫn nghe nhỏ máu bốn dây tì bà Đi đâu cũng cõi người ta Vẫn còn muôn nỗi xót xa vì tiền Vẫn còn phận bạc Đạm Tiên Vẫn còn đổi trắng thay đen đủ đường. Trăng đoài tuyết chửa ngậm sương Tiếng gà đồng vọng quê hương mấy trùng. Bao giờ một khúc vui chung Đọan trường thôi hết, trùng phùng tới nơi? Cảo thơm Người gửi cho đời Người tin lại gửi cho người yêu thương. Ở đây đêm đoản ngày trường Nghĩ người ăn tuyết nằm sương xót thầm Nghĩ người nghĩa trọng tình thâm Nghĩ người đã động hiếu tâm đến trời Dẫu rằng non nước xa khơi Còn đi còn nhớ đến lời tin yêu. Ngày mai tái hợp Kim Kiều Ngày mai về trọn tình yêu tháng ngày Ngày mai một mái xum vầy Chén mừng xin lại chắp tay dâng mời Khói hương thấp thoáng bóng người Song ngoài tuyết đã ngừng rơi bao giờ.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào