Xamacan
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Đình Chiến
Một số bài cùng tác giả
– Ánh trăng rừng cọ– Sau chiêm bao
– Tạm biệt nước Nga
– Cuối thu
– Gặp lại các em
Những vườn hồng tưởng còn đẫm mùi hương Tà áo thắm của những nàng cung nữ Những thi sĩ trầm ngâm bên liễu rủ Buông cây đàn lặng ngắm núi non xa Xa-ma-can những ngọn tháp quên già Tay ai nạm màu ngọc xanh huyền ảo Nghe văng vẳng chuông thánh đường Hồi giáo Tiếng nguyện cầu muôn thuở kiếp người qua Cánh đại bàng nghiêng xuống thảo nguyên xa Con sông khát nằm ngang xa mạc vắng Những cụ già cưỡi la đi trầm lặng Bầy lạc đà mơ ngủ dưới trời sao Ma-xê-đoan xưa dừng ngựa nơi nào Đường chinh phạt ôm giấc mơ tuyệt đích Nhìn núi dựng ngang trời U-dơ-bếch Có bàng hoàng ngoảnh lại Xa-ma-can Nắng hè lên quét những lưỡi gươm vàng Áo hiệp sĩ bừng bừng ôm cơn sốt Mà đâu đó giữa vườn nho mọng ngọt Nét mày cong đen thẳm mắt ai nhìn Ta về đây chia sẻ với bạn hiền Bát rượu nóng ngọn khói thơm đồng cỏ Gió phủi bụi thời gian trang sách cổ Lại tưng bừng thanh sắc buổi đầu tiên Ngày vui dài xin cứ hát đi em Cho anh thuộc những bài ca xứ sở Để rồi say còn biết đường mà nhớ Mà tìm về bên nhau Chợ chưa tan trăng đã sáng trên đầu Xa núi tuyết vẫn chói ngời ánh bạc Gương trời đất ngàn năm chẳng khác Tỏ mặt người Xa-ma-can, Xa-ma-can.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào