“Những trận bão đi qua nên thành dấu vết Đất nằm im như chết Có bao giờ đất chết đâu anh” Những người đã đi qua con đường nhỏ gài lựu đạn Một người hai người ba người... Chẳng phải họ hàng không cật ruột Trên con đường nhỏ gài lựu đạn Một khoảng khắc một bước chân có thể tôi còn anh mất Không cật ruột chẳng phải họ hàng Mỗi người mỗi quê hương Họ đi vào chiếc nôi chung của một thời khốc liệt.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào