00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 13:08

Họ ngồi đối mãi trăng lên Đêm thứ bảy hoá thành đêm chểnh mảng Chị Hằng kia lơ đãng ngủ quên Bác xích lô cùng muộn mằn đến đón... Người vợ ngồi nghiêng nghiêng che vành nón Như bà già sợ gió, như chuột sợ mưa Hốc hác, gầy gò, run rét, lo xo, Trăng chẳng lên, mưa bắt đầu lại đổ... Chỉ còn lại đôi vợ chồng già Ngồi đợi xích lô, trăng chợt sau mây ló. Và mưa bỗng ngừng im, trên con đường lặng gió Họ vẫy xe, chểnh mảng trở về nhà...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào