Đảo không còn cách biệt
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đào Ngọc Phong
Một số bài cùng tác giả
– Ánh lửa hàn– Cha tôi
– Hoa của đất, của trời
– Từ nay con thêm quê Lục Nam
– Con cứ đi đi
Đảo cách biệt sau lớp sóng trập trùng Mỗi năm ở đây có hai mùa gió: Gió buốt tê mùa đông Gió mùa hè bốc lửa... Suốt bốn mùa, chúng tôi canh giữ Đầu năm đưa dân đảo qua sông Tránh ngọn gió cuồng điên như quỷ dữ, Giữa năm đưa dân đảo trở lại làng. Đêm đêm chúng tôi vọng cố hương, Đèn trên đảo xuyên qua màn sương đục Chúng tôi chia nhau từng mẩu thuốc, Đọc chung nhau những bức thư nhà. Trai gái ở đây quê rất xa Lũ con gái da ngăm đen, bổ từng nhát cuốc Lũ con trai suốt ngày trên chốt Chỉ gặp nhau trong gió chướng cuối mùa. Trai gái ở đây quê rất xa, Lũ con gái da ngăm đen, bổ từng nhát cuốc Lũ con trai suốt ngày trên chốt Chỉ gặp nhau trong gió chướng cuối mùa. Thế rồi một đám cưới bất ngờ, Đảo trưởng bốn mươi lăm tuổi hổ Kết duyên cùng một nàng thanh nữ, Rước dâu bằng một chiếc xe tăng. Chị là nữ thanh niên xung phong, Anh giữ ngọn hải đăng biệt đảo, Hai mùa gió, hai mùa hành quân, Chị cuốc đường, anh lên mâm pháo. Tiếp theo cái đêm cưới đầu tiên, Xe tăng mấy lần rước dâu háo hức. Giờ có cả tiếng trẻ thơ xua tan cơn gió độc, Đảo không còn cách biệt Đảo ở giữa lòng dân.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào