XVIII
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đỗ Trung Lai
Xong việc lớn việc đang bề bộn việc lính phục viên chưa thuần lại việc đồng thì nhận giấy báo ngày tái ngũ bỏ cha già mẹ héo ở mom sông! Họ phải tới miền Tây Nam tổ quốc ở nơi đây Khơ Me Đỏ công thành vừa chống Mỹ cùng nhau ngày trước giờ quay đầu xả súng liên thanh! Khơ Me Đỏ đánh úp hai dân tộc Cam Pu Chia máu chảy khắp ao đìa tự diệt chủng dân chỉ còn non nửa cũng chết dần trong bóng áo đen kia! Thời thế thế quân Việt đành phải thế đi cứu mình đi cứu đất Ăng Co anh nuốt vội liều ký ninh còn lại rồi cùng em sang xứ sông hồ! Rồi một sớm người Bắc tràn ải Bắc nước Nam ta thọ địch cả hai đầu Vọng Phu thạch thêm một lần hoá đá lòng trời sâu đâu sánh dạ người sâu! Đánh nhau mãi cuối cùng, thu xếp được quân hai bên về doanh trại hai nhà tưởng đã gác binh đao ngồi nói chuyện chợt một ngày thảm sát ở Gạc Ma! Những chiến sĩ công binh còn rất trẻ đang kê cao Tổ quốc giữa trùng xa đạn bắn thẳng và lưỡi lê đâm thẳng sáu mươi tư người sóng đập máu son pha! Sáu mươi tư anh hùng vùi thân trong lòng biển sáu mươi tư lá bùa phù hộ non sông hồn họ kết nên thành hô vách ứng suốt đêm ngày canh gác Biển Đông. Người lấy đảo lại đang đòi lấy biển những ngư đoàn có tàu chiến bơi theo áo cộng sản lại thêu rồng phong kiến trông hành tung nào khác những tiên triều! Ôi Việt Nam! núi gấm sông thêu muốn được ngâm thơ phải làu làu binh pháp! Ba trang sử thì hai trang trận mạc! Mẹ phải hoá anh hùng khi đầu bạc răng long! Treo ảnh con ảnh cháu ảnh chồng dưới cờ đỏ trên “Bàn thờ tổ quốc”! Ơi hạnh phúc! đầy lên nào, hạnh phúc! Đừng ở cõi Niết bàn hãy rơi về cõi tục! Cho lá xanh không rụng trước lá vàng cho lá xanh được phụng dưỡng lá vàng cho mẹ ta không phải hoá anh hùng được giản dị ngày ngày làm mẹ! Vâng, giản dị chỉ cầu xin giản dị: Lệ máu không còn chảy dưới trời Nam!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào