(hay là NHỮNG BÔNG TÀN) Nếu có thể, xin em đừng trở lại! Hoa trong bình đã héo tự chiều qua Hãy giúp anh quên đi, mãi mãi Những bông tàn trong ký ức hai ta. Đã bao lần, âm thầm, anh cầu chúc Em đẹp xinh, hạnh phúc, đủ đầy Anh lấy đau riêng làm nhung lụa Phủ lên ngày tươi đẹp thơ ngây. Giờ em lại. Bây giờ em mới lại! Hồn thanh xuân em phung phí cả rồi Anh cũng khác. Vâng! Anh giờ cũng khác Đã có người anh đón để lên ngôi. Em nước mắt, hai đứa cùng cay đắng Hai đứa cùng đã có một thời xa Nhưng chẳng lẽ người thứ ba phải khóc Vì những bông tàn trong ký ức hai ta?

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào