Xin đừng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Trọng Luân
Một số bài cùng tác giả
– Thạch Hãn– Con đường ra tới biển
– Miền Trung
– Uống rượu với sông Hàn
– Một ngày tháng tư Quảng Trị
Xin đừng phân cấp nghĩa trang Đồng đội tôi có ai chọn cho mình chỗ chết Lúc hi sinh ai nào biết được Rồi mình về nằm đâu Chỉ có một niềm tin khi khoác súng lên đường Quê có mẹ và đất mình có chủ Trích ngang đơn sơ thế Mà dằng dặc day dứt không nguôi Xin đừng phân cấp chúng tôi Xương máu chúng tôi hoà vào mạch đất Vào suối sông trên dải chữ S này Chúng tụi chỉ cùng một tên Liệt sỹ Đôi dép bạn tôi Bốn chục năm chẳng quên nụ cười nhau Giữa trận pháo trong hầm kèo mưa thối đất Vẫn cãi nhau con Tôm con Tép Rồi… lao xao bịa chuyện người yêu Bom đánh vào kiềng đồng đội khiêng nhau Chôn bạn rồi xin người hi sinh đôi dép Nức nở hành quân đi về phía trước Mưa rơi, mưa rơi trắng đất trắng trời Quê bạn quê tôi cách khúc sông thôi Bên lở bên bồi mấy nông sâu mòn mỏi Phía bên bồi cháu con nội ngoại Bên lở bạn đi hồn vẫn trinh nguyên Bờ bãi vẫn như xưa xanh lúa xanh khoai Chờ con mãi không về mẹ đi mùa lũ lụt Ngày chúng mình lên đường vỡ đê mẹ chèo thuyền sang huyện Mái chèo ngày xưa mẹ vẫn gác đầu thềm * Chiều nay tôi lại đi thuyền Sang sông giỗ bạn Mang đôi dép cao su trĩu nặng Con thuyền chở cả bốn mươi năm
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào