00.00
Đăng bởi Admin vào 16/03/2026 18:27

Viết trong ngày đầu tiên giải phóng Tuy Hoà Chúng tôi gói ba lô như những chuyến đi xa xắp về quê Thủ trưởng bảo chúng mình sẽ tràn ra tới biển Người lính trung đoàn nhiều năm rồi mơ thấy đồng xanh cánh cò hiền dịu Chỉ nghe lệnh hành quân dạ đã bồi hồi Sắp thấy đồng lúa rồi chúng mày ơi Sắp thấy biển. Ôi! sao mà sướng quá Chúng tôi cấu vai nhau nhại mấy thằng Thanh Hoá ...“Biển mô, Sầm Sơn ở mô?” Chỉ vào ngọn Chư Pa chúng nó bảo: tê tề Biển ở sau ngọn núi pháo bắn đầy lên khói xám Mấy thằng quê Cao Bằng thích lắm Không biết bơi xuống tắm được không, Đại trưởng ơi! Đại đội trưởng người phố Khâm Thiên bẽn lẽn cười Mình cũng chưa bao giờ gặp biển Đại đôi ào ra cầu Cheo Reo hai ngày đêm không kịp ăn kịp uống Bao thằng nằm lại cuối mùa khô Mười mấy ngày đánh địch dọc sông Ba Sông ngầu đỏ và rừng thì xanh thế Mấy đứa Cao Bằng trúng đạn xe tăng ở Củng Sơn nức nở “… Bao giờ ra đến biển hở anh?” Đại đội trưởng hi sinh ở cửa Đà Rằng Trước mặt biển đã xanh ngời ngợi Trước mặt lúa tháng Tư thơm thì con gái Trời rất xanh và lúa cũng đang xanh Chúng tôi hành quân từ những cánh rừng Chân lấm đất ba zan mấy mùa sương nứt nẻ Bạn bè đã nằm lại trên cánh rừng săng lẻ Đội ngũ quây quần quanh suối mướt lồ ô Biển ở kia, hạnh phúc đến bất ngờ Biển dang cánh đại dương chúng tôi thì đứng khóc Những thằng bạn quê Sầm Sơn, Nghi Lộc Nằm lại ngang đường mãi mãi chẳng tới nơi! Những gương mặt đang trải qua lửa khói tơi bời Tới được biển lại quay về rừng xanh mà gọi Chúng tôi đến đây điểm danh đồng đội Sư đoàn tôi hồn xác gửi “Đồng bào” Chúng tôi ngồi ở cửa sông hít ngọn gió ầm ào Đại dương cuốn vào lòng những dòng máu đỏ Chiến tranh vùi vào đại dương làm thành quá khứ Còn chúng tôi quay về rừng gọi quá khứ chua cay Bao nhiêu con đường cho những phận làm trai Đời lính chúng tôi có một con đường thật thẳng Con đường từ rừng ra biển Mà đi biết mấy chục năm… Những dấu dép cao su những ngôi mộ âm thầm Rồi một ngày ở cuối con đường gặp biển Nơi kẻ thù chạy nhào bám theo tàu di tản Nhạn Tháp ơi? Khi dừng lại nơi này Người lính lại chìm vào bươn chải đắng cay Bạn với biển vẫn ì ầm nổi sóng Đại Dương nhớ về ngọn nguồn rừng thẳm Máu người xưa ấm trên núi vẫn hoà về Con đường chúng tôi đi từng không hẹn ngày về Là con đường từ rừng ra tới biển Là những suối những sông và đẫm hương hồn đồng đội Để cuối chiều trước biển gọi Rừng ơi!

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào