Xót xa giữa bến trần gian Phút giây rợn ngợp, Vu Lan lại về Cô đơn bao phủ bốn bề Trời xanh còn lại hồn quê trong lòng Bao giờ rũ áo chờ mong Thị phi rồi cũng xuôi giòng thời gian Đi lên tột đỉnh đồi hoang Một mình mình biết, cơ hàn ai hay Dừng chân trong mái chùa này Sớm khuya kinh kệ, tháng ngày đi qua Ngậm ngùi nhớ nước nhớ nhà Vu Lan đến giữa lòng ta phiêu bồng Lạnh lùng như cả mùa đông Nắng vàng không ấm, mây hồng bay xa Hôm nay cầu nguyện quê nhà Qua cơn hoạn nạn, rồi ra môi cười Vu Lan đến giữa lòng người Mục liên ẩn hiện sáng ngời độ sinh Nhớ quê, tụng một thời kinh Lắng nghe tất cả đạo tình mênh mông

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào