Có một người sao giống quá nhóc ơi! Khuôn mặt giống, cả nụ cười cũng giống Trời không gió mà sao lòng anh động Nghe bàn chân ngủ quên giữa đường Anh bàng hoàng như đứng trước màn sương Môi buột tiếng ‘‘nhóc ơi’’, anh gọi Và người đó nhìn anh bối rối Cái bối rối kia sao cũng giống quá nhóc ơi! Anh vẫn biết mình nhầm lẫn đó thôi Nhưng vẫn muốn mãi nhầm như thế Cô gái đó là người thứ mười có lẻ Anh đã nhầm là nhóc ngày xưa Nhóc bây giờ có còn nghe nữa Có còn đọc thơ anh viết hôm nào Và nhóc có khi nào nôn nao Cũng như anh thấy ai cũng tưởng...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào