Tuổi bốn mươi chị làm dâu Bàn tay run, mẹ têm trầu đêm qua Sáng nay khách đến đầy nhà Người gần hỏi chuyện người xa, tủi mừng Ngày vui vui quá chừng chừng Rượu vui mẹ cũng uống cùng mấy ly - Muộn mằn cũng chút vu quy Mong sao có nghĩa có nghì với nhau Mẹ tôi bạc trắng mái đầu Lấy khăn quệt miệng nước trầu đỏ au - Con tôi phước được làm dâu Gia đình họ, cũng tình sâu nghĩa dày Chị tôi dưới bếp loay hoay Nỗi lo như khói trấu bay lòng vòng Mai đây về với nhà chồng Bốn mươi, lòng vẫn phập phồng lo âu "Một lần run bước qua cầu Ngoái nhìn tóc mẹ trắng màu thời gian Mái tranh xiêu đã úa vàng Tháng năm cũng đã cũ càng tấm chăn Bên Người những bốn mươi năm Một lần đi, lại quặn thầm nỗi đau Ai trông ruộng trước vườn sau Ai người hái giúp cau trầu mẹ xơi Em con thì quá xa xôi Mỗi năm mới phép được đôi ba lần Mẹ ơi! con ngại con ngần Đêm hôm trái gió mẹ cần... gọi ai?!" Chị tôi giọt vắn giọt dài Ngày mai, chẳng biết ngày mai thế nào? Chị tôi sống giữa chiêm bao Niềm vui chẳng biết thế nào là vui Hòa vui bẽn lẽn nụ cười Chào bà con, lại bùi ngùi tấm thân Ngày mai sắp đến thật gần Con chim đã hót mấy lần vườn sau...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào