Sẽ thật buồn khi phố đã chẳng em Tim thênh thang như buổi chiều chủ nhật Mùa hạ buồn xếp mình trong căn gác Thương ta một mình hồ Gươm nước lặng xanh Tai như thể cỏ mọc đầy vắng lạnh Thèm được nghe em nũng: “ứ ừ anh...” Ta ngồi xuống một thảm cỏ xanh Nghe cỏ hát về một thời chưa xa lắm Hãy giùm ta tan nhoà dĩ vãng Nỗi buồn là tất cả thuở tình yêu Xanh rất cỏ và nhớ rất rêu Những ngày nay là ngày xưa nấn ná Vườn xưa những chiều nay trút lá Một mình ta đứng ngó lại bóng ta Mặt trời xuống chia cho mỗi căn nhà Ánh đèn vàng gọi lời qua cửa sổ Biết giấu vào đâu hai tay đầy nhớ Những kẽ tay trơn vắng những ngón tay Hãy trở về, nghe em! chiều độ lượng Hoa cúc trái mùa vàng đến quắt quay Chim sẻ lạc bầy giọng chấp chới bay Cơn giông đã qua - chiều bơ vơ lại Em sẽ về dẫu rồi đi xa mãi Ta cũng bằng lòng như hoa cúc bao dung

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào