Em là con gái quê Yên Bái Dạ trót thương anh một đêm trăng Guốc son chẳng quản đường xa ngái Bếp lửa nhà sàn em nướng măng Mế khen đứa gái Kinh xinh quá! Đôi má heo may thẹn ửng hồng Chép miệng: “Có biết băm rau lợn?” Thở dài: “Biết thái cỏ ngựa không?” Em ngồi khóc dưới hoa mận trắng Mế chẳng muốn em về làm dâu Suối Chăn con nước lau mùa cạn Dáng ai gùi nắng bước qua cầu Mế thử lòng em đấy thôi mà! Hẹn thề đâu nỡ vội chia xa Vâng, em chăm làm cho mế thấy Rồi mọi cách ngăn sẽ nhạt nhoà Áo chàm em mặc ngày ta cưới Vòng bạc mế trao cổ rạng ngời Thắt lưng xanh nõn non màu mạ Anh bảo ngon như quả cọ đồi Chim rừng chưa thức em chẻ củi Mặt trời con sào em hái măng Cáo núi ngược hang em nấu cám Mặt trăng đi ngủ em dệt khăn Mế ốm em lo từng bữa cháo Đánh gió đúng theo tục người Tày Kéo chăn thổ cẩm, che bớt cửa Quệt vôi vào gót lúc pá say Bây giờ em mới lên chức mế Lượn, cọi ru con cũng ngọt nồng Ngày đến Dương Quỳ[1] em đã khóc Hỡi người tay ấp có quên không? Mế bế cháu khoe khắp bản làng Nàng dâu khéo đảm lại đoan trang Môi em – hoa mận chiều xuân ấy Trống hội Lồng tồng báo Tết sang…

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào