Lạ quá! Làm sao tôi cứ buồn? Làm sao tôi cứ khổ luôn luôn? Làm sao tôi cứ tương tư mãi? Người đã cùng tôi phụ rất tròn? Thì ra chỉ có thế mà thôi! Yêu đấy. Không yêu đấy, để rồi Mắc hẳn đường tơ sang cửi khác, Dệt từng tấm mộng để dâng ai. Khuyên mãi son cho chữ Ái Tình, Mộng lòng trang điểm mãi cho xinh. Có người đêm ấy khoe chồng mới: “- Em chửa yêu ai, mới có mình”. Có người trong gió rét chiều đông, Chăm chỉ đan cho trọn áo chồng, Còn bảo: “- Đường len đan vụng quá! Lần đầu đan áo kiểu đàn ông.”        * Vâng, chính là cô chưa yêu ai, Lần đầu đan áo kiểu con trai. Tôi về thu cả ba đông lại, Đốt hết cho cô khỏi thẹn lời.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào