(Báo Phụ Nữ Thời Đàm mới tái thế đã có bài tán tụng những đức tính của bà thượng Phạm Quỳnh, khen nức, khen nở, khen thở chẳng được. Tú Mỡ nghĩ đến cái "nái sề" đức tính chẳng kém gì ai, mà chẳng thấy ai khen nên có bài thơ cảm.) Vừa rồi báo Phụ Nữ Khen bà Lớn kia dữ! Nức nở đức Bà hiền Hiền hơn bà Khổng Tử... Khen bà khéo đẻ con Mát mẻ đẻ con khôn Cô cậu như tranh, đối Như tiên chốn núi Non... Khen bà giỏi nội trợ Bến nước chăm non khá! Cơm dẻo lại canh ngon, Một tay săn sóc cả. Khen bà tính nhu mì Nhũn tựa con chi chi Bà ký... lên... bà Thượng Chẳng kiêu mà chẳng kỳ Chị em khen nức nở Một tấm gương rờ rỡ... Tôi nghĩ đến nhà tôi, Tủi cho bà Tú Mỡ. Cũng khéo đẻ xon xon Ba vuông lại bảy tròn Cũng chăm việc bếp nước Cơm dẻo mà canh ngon. Tính nết cũng nhu mì Nhũn rừ há kém chi...! Mợ Hàn kiêm mợ Tú Chẳng bắc bậc kiêu kỳ Nào thấy ai đăng báo Treo gương làm quảng cáo? Hoạ chăng chỉ có tôi Rủ rỉ khen láo quáo... À...! Lỗi tại thằng tôi, Chỉ quen thơ thẩn thôi Chẳng làm nên cụ Lớn, Nên thế vậy, than ôi...!

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào