Tự tình, phương tây
Một số bài cùng tác giả
– Một bài thơ nhỏ– Khúc Thuỵ Du
– Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi
– Về từ vô vọng
– Thơ viết khi con qua đời
khi tóc bạc hỏi ta: điều mất, được - lối bay nào lưu lại vết nơi chim? ngươi một thưở cùng ta ngồn ngộn, gió Phút chia lìa: bật ngửa gốc thanh niên. khi mắt đục hỏi ta: điều lỡ, dở - buổi chiều nghe sương nặng chấn ngang lưng ai thủ phạm những đường gân kỷ niệm? cây a tòng: rụng lá nhớ phương đông. khi môi mặn hỏi ta: lời nguyện cũ - sông trăm dòng biết uống được bao lăm! em mỹ viện đến tâm hồn cũng lột ngược chiều kim. Nhiệt đới ẩn trong tâm. khi ký ức hỏi ta: đâu sự thật? - âm, dương càng săn đuổi tuổi năm mươi tay nhặt nhạnh những thanh đời sắp mủn chụm một lần. Chưa đốt đã tro, bay đêm khẩn cấp che mối sầu ác tính ngày xóa, bôi gốc tích kẻ lưu đầy mặt hớn hở: da xâm đầy hỷ tín! riêng bóng, hình ma đuổi chẳng nơi chui. đã tới lúc ta hỏi ta: ai vậy? chết chôn đâu? Hỏa táng? Ở phương nào?
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào