Người mà cứ dửng dừng dưng Thì ta ơi cũng đừng chưng biển “BUỒN” sinh ra ai cũng ba hồn Mất đi một sẽ vẫn còn đến hai Người mà nói “cóc thèm yêu” Thì ta ơi dại gì liều mình mong Vác xe xuống phố vài vòng Là gom đủ chục người giông giống người Người mà đã quên ta rồi thì ta ơi nói nửa lời cũng không Giữ hơi mà đợi một hôm Gặp ai ưng ý thì còn nói năng Người mà khuất chẳng qua thăm thì ta ơi cũng chẳng cần đâu ta Tha hồ bừa bộn khắp nhà Chẳng lo người quát ta là “dọn ngay!” Có gì đâu ta... ơ hay! Sao còn vấp phải những ngày đã xưa?

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào