Em ạ! Ngày xưa vua nước Bướm Kén nhân tài, mở Điệp lang khoa Vua không lấy Trạng, vua thề thế Con bướm vàng tuyền đậu Thám hoa. Vua liền gọi gả con gái yêu Nàng đẹp như em, chả nói điêu! Vua nuông hai vợ chồng phò mã Cho nhởn xem hoa sớm lại chiều. Một hôm hai vợ chồng quan Thám Mê mải xem hoa lạc lối về Vợ khóc: “Mình ơi! em hãi lắm!” Trời chiều lạc lối tới vườn lê. Vườn đầy hoa, trắng như em ấy Bỗng một bà Tiên hiển hiện ra Sao mà đẹp thế? Tiên mà lại! Nữ Chúa Vườn Lê đi xem hoa. Bà thấy vợ chồng con Bướm dại Sụt sùi ngồi khóc dưới hoa lê Đến bên âu yếm, bà thương hại: “Ý hẳn hai con lạc chốn về? Đây về nước Bướm đường thì xa Về tạm nhà ta ngủ với ta Có đủ chăn thêu, cùng gối gấm Có nhiều bánh trái ướp hương hoa...” Đêm ấy chăn êm kề gối êm Vợ chồng ăn bánh của bà Tiên Ăn xong thoắt chốc liền thay lốt Chồng hoá làm anh, vợ hoá em.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào