Chắc người nói chẳng hết lời Nên cây trúc có trên đời đấy em Cha nghèo cây trúc thẳng thêm Mùa thu sang, lá bên thềm vừa rơi Câu hát ấy mẹ hát rồi Giờ em hát lại với tôi lúc này Hát bằng lời của bàn tay Với bao thân trúc xếp dầy hai bên Cái mành trúc gió chao nghiêng Cái bàn, cái ghế, thân quen, bao đời Ngỡ như lại thấy, chiều ơi Bữa cơm tối giữa vòm trời đầy sao Xa xưa trúc ở chỗ nào Mái chùa cong, bậc cầu ao gập ghềnh Những vùng đồi trúc thênh thênh Một thời trai, bước quân hành chưa quên Vịn vai trúc đỡ tôi lên Cái lá ấy tôi thả thuyền gửi em Sau lưng tôi, mảnh trăng liềm Trước mặt tôi, nhánh trúc mềm lá ngang Giờ về thành phố với em Mảnh mai trúc vẫn giữ nguyên dáng mình Đung đưa trong những chiếc mành Lời nào nhắn gửi trúc dành cho tôi Chắc người nói chẳng hết lời Nên cây trúc có trên đời đấy em…

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào