Trong mong manh
Một số bài cùng tác giả
– Một bài thơ nhỏ– Khúc Thuỵ Du
– Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi
– Về từ vô vọng
– Thơ viết khi con qua đời
Cho tôi sưởi ấm tình em Bằng những mẩu thuốc đêm dài Đốm lửa không bao giờ tắt trên môi Từ tuyến xa xôi muôn đời hiu quạnh Cho tôi ngợi ca tình em Bằng bài thơ không bao giờ viết được Bằng trái tim em nhịp mãi ước mong Bằng hơi thở cao nguyên đêm xuống lưng đồn Tiếng gió tru lũng ngàn cây dội Cho tôi níu gọi tình em Bằng bước chân lạc loài đường trăng biển động Bằng cánh tay khuya cành khô lá muộn Đêm mênh mông lòng chảy xiết u tình Triền núi chênh vênh buồn vỗ bập bềnh Trên phiến đá đau thương hoàng hôn tuổi nhỏ Cho tôi xin nửa khối tình em Trong những đêm nghìn sao chói lọi Trong những chiều hoa nắng rưng rưng Trong mắt em niềm ẩn ức khôn cùng Trong trang giấy học sinh thơm mùi mực tím Trong làn môi ngây thơ dịu ngọt Trong nụ cười trói buộc cả đời tôi Trong vòng tay cô đơn chờ đợi Hỡi người con gái mắt buồn áo xanh Hỡi người con gái tóc bồng da trắng Hồn thơ này đang chuyển bến mong manh
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào