Trở lại thôn Yên
Một số bài cùng tác giả
– Quạt cho bà ngủ– Với con
– Những cuốn sách
– Đêm sông Hương
– Qua đền Công ghi chuyện cũ
Dĩ nhiên là cỏ mọc lên Dấu chân ngày trước khó nguyên vẹn rồi Nhưng mây vẫn ở trên trời Và cây lúa ở với người hôm nay Và hoa dứa dại vẫn bay Mùi hoa nhớ thế, cái ngày gặp em Con đường như lạ, như quen Và sắc cỏ mới đã lên xanh ngời Sỏi non như một mỉm cười Ở bên cổng gạch có người tựa lưng... Trời xanh nhớ mắt quá chừng Cỏ xanh nhớ gót chân dừng nơi đây Em đi khi ruộng mới cày Tôi về khi lúa đã vây kín đồng Cái chòi treo kẻng phòng không Vẫn như ngày ấy nhưng không có người Dĩ nhiên cỏ mọc lên rồi Nhưng cây lúa đã đến thời trổ bông Cuống rơm thơm cả cánh đồng Dấu chân nhắc nỗi nhớ mong một thời Dĩ nhiên cỏ mọc lên rồi Dấu chân cỏ lấp nụ cười vẫn nguyên Con đường như lạ như quen Nhớ em nhớ lúa, thương em thương đồng Cái chòi treo kẻng phòng không Tôi ra mặt trận, em mong ngày về Lúa thơm ngả xuống vai kề Bây giờ lúa lại thầm thì nhắc em Con đường trở lại thôn Yên Đi qua bờ cỏ, tôi lên cánh đồng.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào