00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 08:57

Dĩ nhiên là cỏ mọc lên Dấu chân ngày trước khó nguyên vẹn rồi Nhưng mây vẫn ở trên trời Và cây lúa ở với người hôm nay Và hoa dứa dại vẫn bay Mùi hoa nhớ thế, cái ngày gặp em Con đường như lạ, như quen Và sắc cỏ mới đã lên xanh ngời Sỏi non như một mỉm cười Ở bên cổng gạch có người tựa lưng... Trời xanh nhớ mắt quá chừng Cỏ xanh nhớ gót chân dừng nơi đây Em đi khi ruộng mới cày Tôi về khi lúa đã vây kín đồng Cái chòi treo kẻng phòng không Vẫn như ngày ấy nhưng không có người Dĩ nhiên cỏ mọc lên rồi Nhưng cây lúa đã đến thời trổ bông Cuống rơm thơm cả cánh đồng Dấu chân nhắc nỗi nhớ mong một thời Dĩ nhiên cỏ mọc lên rồi Dấu chân cỏ lấp nụ cười vẫn nguyên Con đường như lạ như quen Nhớ em nhớ lúa, thương em thương đồng Cái chòi treo kẻng phòng không Tôi ra mặt trận, em mong ngày về Lúa thơm ngả xuống vai kề Bây giờ lúa lại thầm thì nhắc em Con đường trở lại thôn Yên Đi qua bờ cỏ, tôi lên cánh đồng.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào