Trăng nơi đáy sâu
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Việt Chiến
Một số bài cùng tác giả
– Nhật ký một nhà báo– Mùa này sông cạn nước
– Con người V
– Phố VII
– Trận mạc III
Ta đã chìm rất sâu trong một đêm mưa lớn không ai đến được với ta nhưng ở nơi tận cùng của đáy sâu kia ta vẫn nhận thấy hơi ấm của em vị mằn mặn của ánh trăng thứ ánh sáng không bị huỷ hoại bởi bùn tối của những đáy sâu và có lẽ ta đã được cứu thoát bởi chất muối ấy * riêng điều bí mật này em không được biết ánh trăng không được biết bóng đêm không được biết cả những đáy sâu cũng không được biết khi ta lạc đường trong biển tối cô đơn chỉ có trăng mới làm ta ấm được người đàn bà trong suốt đã đi vào trăng * khi nàng dốc cạn chiếc bình hy vọng của trăng cho ta thở thì ta lại ngủ khi nàng vén chiếc cửa lụa khao khát của trăng để đón ta vào thì ta còn xạc xào thao thức ở đâu đâu khi nàng tưới đẫm ta bằng những giọt trăng lành để cho bụi bặm tăm tối trôi khỏi cuộc đời ta thì ta lại trốn vào những câu thơ mộng mỵ * nhưng ở nơi tận cùng của đáy sâu kia ta vẫn nhận thấy hơi ấm của em vị mằn mặn của ánh trăng thứ ánh sáng không bị huỷ hoại bởi bùn tối của những đáy sâu
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào