Trần Cao Vân và Việt Nam Quang Phục hội
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hồ Đắc Duy
Một số bài cùng tác giả
– Trung Tông hoàng đế (1005)– Lê Thái Tông hoàng đế (1433-1442)
– Lê Trung Tông hoàng đế (1548-1556)
– Trịnh Giang (1729-1740)
– Miền Nam dưới thời thuộc địa
Có một người ở làng Tư Phú Phủ Điện Bàn thuộc xứ Quảng Nam Thấy quân Pháp quá tham tàn Dấy binh tụ nghĩa vạch đường đánh Tây Trần Cao Vân một tay uyên bác Hệ tư tưởng rất được đời ưa "Trung thiên Dịch Thuyết" bấy giờ Gieo mầm Cách Mạng vào cho dân mình Cùng Thái Phiên liên minh lập đảng Quy tụ quân cách mạng dưới tay Việt Nam Quang Phục lập ngay Vạch ra kế hoạch đánh Tây diệt thù Họ nhắm vào vị vua yêu nước Cài người vào đến được kinh đô Giả làm tài xế cho vua Cùng vua: lãnh đạo diệt đồ ngoại bang Vua Duy Tân nóng lòng được sớm Hội kiến cùng với nhóm Thái Phiên Cao Vân giả lão chèo thuyền Doanh Châu đảo nhỏ dập duềnh nước khua Hồ Tịnh Tâm sen vừa vào hạ Nắng hanh vàng đã quá giữa trưa Phiên, Vân diện kiến đức vua Làm sao chuyển đổi cơ đồ nước Nam? Khi mạn đàm tình hình thế giới Biết rằng Tây tất phải lo toan Tăng cường phòng tuyến phía Đông Nghe đâu quân Đức tấn công mặt này Tính: thực dân nay mai thất bại Hỏi: làm sao giữ mãi Đông Dương? Ta nhân cơ hội sẵn sàng Ngàn năm một thuở: bẻ tan xích xiềng! Người trong nước tuyên truyền chống Pháp Rỉ tai ngầm khắp các đội quân Nhất là trong đám lính sang Âu Châu, đỡ đạn cho phường giặc Tây Khuya mồng hai, một giờ, trời sáng Lê Cảnh Vận sẽ bắn thần công Báo cho dân, lính hợp đồng Nhất tề nổi dậy xung phong chiếm đồn Truớc, phải dồn giặc vào thế bí Chiếm xong rồi ta sẽ phát binh Riêng vua tạm phải di hành Vào vùng Quảng Ngãi lập thành chiến khu Theo kế hoạch, đánh vào Mang Cá: Trứ, Chương, Hà đột phá trung tâm Khải, Hàn, Trinh đánh Toà khâm Cao Vân hộ giá men đường Quan San Áo đỏ sẫm, vai quàng bảo kiếm Chít khăn đen, lưng quấn dải vàng Theo hầu: tay nỏ Côn Quang Bốn tên thị vệ, lên đường: vua đi! Bến Thương Bạc, nửa khuya về sáng Trên trường thành lấp lánh sao đêm Sông Hương nước vỗ mạn thuyền Lòng vua cứng lại quay nhìn hoàng cung Buồn một nỗi vô cùng thấm thía Đất nước chừ tứ phía ngoại xâm Ruộng vườn mất, dân hờn căm Bởi quân cướp nước dã tâm quá chừng Sông Lợi Nông thuyền rồng vừa đến Nguyễn Đình Trứ bái kiến đức vua Không ai có thể nào ngờ Tên này phản bội báo cho kẻ thù Việc khởi nghĩa bấy giờ bại lộ Thuyền chở Người tới ở Hà Trung Rời thuyền lên núi Ngũ Phong Quanh co dốc đá, đồi thông quay về Làng Ngũ Tây thuộc thôn An Cựu Nằm kề bên dãy núi Thiên An Dừng chân tạm với các quan Nhưng Tây nghe được đón đường bắt vua Charles điện thoại cho Toà khâm sứ Báo toàn quyền vào xử việc ngay Bởi y chẳng thể chuyển lay Trước lời tuyên bố của ngài Duy Tân Trước thất bại vì quân phản bội Vua bị bắt cùng với các quan Thái Phiên và cả Cao Vân Đề, Siêu cũng bị tống giam vào tù Thực dân Pháp dự trù hành quyết Chúng đem ra giết chết bốn người Để hòng doạ nạt, ra oai Để hòng dập tắt dân đòi tự do Những tử tù hiên ngang dõng dạc Giữa pháp trường lên án thực dân Điểm tên, chỉ mặt từng thằng Buôn dân, bán nước, manh tâm hại người Cửa An Hoà, nơi bày bãi chém Bọn thực dân giải đến mấy người Cao Vân vẫn nở nụ cười Phất tay viết lại cho đời mấy câu: "Anh hùng đế cục hưu thành bại Công luận thiên thu phó sử biên" Mấy lời tâm huyết lưu truyền Ngàn năm gương đó vẫn nguyên giữa đời
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào