Đưa người ta đưa ra sân bay Đã nghe mây xám khắp mặt mày Chiều xuống trăng lên sầu vạn thước Một tấm kính ngăn tay rời tay Đưa người ta chỉ đưa tới đây Đã nghe hẫng lòng sống mũi cay Ly khách! Ly khách! Đôi mắt đỏ London- Hà Nội mấy ngàn cây Hỏi người bao giờ nói trở lại Hai năm cộng lại bảy trăm ngày Ta biết London sương mù lắm Bây giờ Hà Nội sương buông trắng Một phố, hai phố trắng sương buông Chẳng biết vẫy tay ai. Phố vắng Ta biết người cô độc xứ người Thân gái đường xa buồn chết thôi London ko có mùi hoa sữa Nên dẫu có sương buông ngang trời... Người đi, ừ nhỉ, đừng ngoảnh lại Mắt thà coi như chẳng thấy nhau Tai thà coi như ko tiếng nấc Chân thà coi như bước thật mau...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào