Tôi, Du Tử Lê
Một số bài cùng tác giả
– Một bài thơ nhỏ– Khúc Thuỵ Du
– Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi
– Về từ vô vọng
– Thơ viết khi con qua đời
1. Năm mười sáu tuổi tôi chính thức khai sinh tên tôi lần thứ hai sau lần khai sinh của bố mẹ từ đó tôi bắt đầu làm thơ tôi bất đầu sống – tôi bắt đầu đời tôi như con sông bắt đầu ra biển như tình người mới lớn rất nhiều bao dung như lòng tôi bắt đầu mềm sũng bắt đầu yêu ai bắt đầu bất hạnh bắt đầu từ đó tôi, du tử lê. tôi, du tử lê 2. Năm hai mươi tuổi tôi chính thức khai sinh tên tôi lần thứ hai sau lần khai sinh của bố mẹ từ đó tôi bắt đầu kiêu hãnh, bắt đầu tủi hổ tôi viết tên tôi như những dòng an ủi như những dòng buộc tội như những dòng trối trăn du tử lê. ơi, du tử lê từ đó khúc khởi đầu của một kiếp người của những gì đã qua và những gì sẽ tới trên mảnh đất này muôn đời khốn khó muôn đời chia tan 3. Năm hai mươi tuổi tôi bắt đầu thù ghét tên tôi bắt đầu vào đời, bắt đầu làm lính và bắt đầu một tình yêu dành riêng cho người ấy người ấy tóc dài như dòng sữa vắt ngang miệng tôi người ấy mắt buồn như vì sao nào buồn bã nhất buồn hơn sao hôm buồn hơn sao mai buồn như quê hương ta buồn như bố mẹ ta (một đời chưa hề vui) người ấy với mười ngón tay chỉ kim móc sắt mười ngón tay ve vuốt mặt tôi chạm đầy vết sẹo mười ngón tay dài với trăm năm 4. Năm hai mươi tư tuổi tôi bắt đầu nhàm chán tên tôi sau bốn năm làm lính sau bốn năm yêu người sau những lần nhận xác người thân tôi có gì? tôi có được gì đâu ngoài một sự thực sự thực như đời tôi đạn bom sự thực như những gì đang tàn như tôi sống nhờ mượn lốt mang danh những người không phải là tôi cho qua ngày phải thế không huyền châu huyền châu ơi huyền châu đó đoạn khởi đầu đời tôi trở lui từ một chín sáu sáu
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào