00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 10:26

Còn ai kêu cho những cây thông không biết nói Khi nhà thơ bị bóp cổ nghẹn lời Rừng nguyên sinh vung lưỡi rìu quỉ đói Rắc rắc cây xô cốc chạm quỉ vang cười Chúng nó nhậu từng cánh rừng dải núi Từng khoảng trời miệt đất lòng khơi Nhậu tất cả từ Vua Hùng để lại Nhậu đến nàng Tô Thị rã thành vôi Chúng nó nhậu trên thân em trinh bạch Trên lưng mẹ già còm cõi một đời bom Con mất xác dưới chân thành Quảng Trị Mẹ khoét hầm nuôi tiếp biết bao con Kìa mẹ về run rẩy dưới mưa tuôn Qua cửa vi-la thấy đàn con ngồi nhậu Những đứa con thoát chết vụ khui hầm Đang tưng bừng nâng cốc tụng nhân dân Tổ Quốc rùng mình trong cơn nhậu nhẹt Có nghe chăng con cháu ngợi ca Người Và hạ bút ký hợp đồng cái rẹt Hợp đồng này giầu đẹp lắm Người ơi!

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào