Em thích khám phá mình qua sự bí ẩn của đêm Đi nhiều đường lạnh sẽ tới khu rừng nắng Đêm khát nằm úp thìa yêu nhau trong giấc thiếp Đêm thèm lăn mình vào cánh tay Anh biết em không thể ngớt yêu Anh và yêu thơ dù chốc lát Thật khiên cưỡng nếu một tối nào đó em ngủ sớm hay thu lu nhìn bầy mối lải nhải đay nghiến cửa Quên rụt rè em chạy đến Anh hổn hển Vừa thêm một tập thơ tuổi 25 nhánh xanh Không có chân trời cuối cho đường bay tình yêu Tạm vắng nhau nhiều đêm giương cánh Chỉ có ân tình không gian tượng thanh Yêu là liều, bất chấp ngặt nghèo ngăn cấm Chẳng có gì trói buộc, hoãn, sợ run Lúc 12 giờ đêm đến gần Anh đang đợi Phòng ngủ biển xanh mây bay thiên thanh Chiếc giường đàn hương - máy bay bằng gỗ Dâng mình lên theo cơ thể ngụt ngàn Dâng từng đợt mưa say đợt cắn Anh trai tráng hệt như chưa lần nào Em nữ tính nhiều mà sao vẫn thiếu Đoá nhung đen nở mịn đường cỏ ấm Còn nợ mùa thu vì em trắng quá Suốt đời mải miết chạy theo tình yêu Vì em trắng quá mà đêm trong hơn Ngồi bên lò sưởi trên ghế chân quỳ, em chải tóc Anh để dành cho em chiếc lưỡi Da thịt dậy tình làm rơi xiêm áo Eo chờ đợi vuốt ve thắt bão Phòng sáng dịu đèn pin mặt trời, mùi ngọc lan tây búp lay tao nhã, mùi thịt da mượt mềm lan toả Hàng thông bứt rứt nhựa tuôn hổ phách, cối xay gió cuồng khi Anh thổi từng trận gió lên lên xuống xuống Mỗi đợt yêu lại sinh đời khác Không thể lười, cũ kỹ, thoát ly nhau Không thể ngưng bùng nổ sóng lạc giao Lực tuyến dồn lưng nhịp gấp Em rừng thơ để Anh thụ hưởng Thon dài nằm ngoan trong tay Anh, khi thế giới hiểm hoạ bạo tàn bấn loạn Có đâu dối gian kinh hãi vì tình yêu vĩnh hằng ngự trị Mềm và ngon, thơm và ấm, Anh yêu em mang thai trái đất Tình chiếu sáng muôn nơi bao mộng đẹp Truyền thuyết tình yêu là lịch sử trần gian - Lịch sử của sự sống không bao giờ lãng quên và kết thúc Tự chủ và say đắm, Anh yêu em như thưởng thức chai rượu quý (Làm cho rượu toả hương, các giác quan náo nức thấu được hồn men, rồi mới từ từ uống) Roméo bế nàng Giselle đang nhón chân hát trong vườn: “Hôn ngực em rất thơm Xin cho hôn, hôn vào trái ngoan Ngực đầy êm và ấm Nụ hồng non đỏ thắm Ngực tròn căng nhựa sống vươn lên mịt mùng” Ào tới, Carmen quyến rũ tung váy hoan mê, cũng Adam vocal tự tình: “Say sưa đi tìm lối Đường vào sâu tình ái Trầm mình trong dòng suối nhục tình không vơi” Tuyệt vọng cực điểm để vĩnh biệt hoang mang Dấu vết cuồng phong còn nguyên vết cắn Tay mở bàng hoàng Anh chải mượt tóc em Yêu nhau triệu năm dồn một đêm nay Yêu nhau đời đời không thoả mảy may Ánh sáng múa thân xuân Loài người lại khai sinh từ cõi ấy... Mặt trời thoát y vì em trẻ lắm

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào