Nơi em ở là phía ngày nắng tắt Nỗi buồn nhiều như gió Em ước được thả lên trời như bóng bay... ...Gió vẫn thổi, buồn phiền không mất nổi Chỉ còn phía Anh thôi Em không nhớ đã gặp Anh bao lần, bất kể khi nắng còn hay đã tắt. Để rồi đêm nay Em cay đắng khi Anh đẩy em bằng ánh mắt! Ánh mắt Anh - không - bay - được Lòng em vỡ Vỡ vào đêm chỉ thiếu một tháng trăng em tròn 19 tuổi. Em không nhớ đã thả bao nhiêu nỗi buồn buộc bằng tóc rụng Tóc mỗi năm một mỏng Em tức tưởi trở về khoảng trời bóng đỏ Bóng chèn nhau vỡ Lòng em vỡ Em lầm lũi lại đến trước nhà anh nhặt xác nỗi buồn, đốt lên thành lửa Rồi đi Sau lưng em ngày nắng tắt.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào