Từ phía ngày nắng tắt
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vi Thuỳ Linh
Một số bài cùng tác giả
– Nhật thực– Người đêm khuyết
– Tảng băng trôi
– Và chúng ta bắt đầu một cuộc sống khác
– Teressa
Một số bài cùng từ khóa
– Chân quê– Cô lái đò
– Người hàng xóm
– Mùa thu không trở lại
– Đây thôn Vĩ Dạ Ở đây thôn Vĩ Giạ
Nơi em ở là phía ngày nắng tắt Nỗi buồn nhiều như gió Em ước được thả lên trời như bóng bay... ...Gió vẫn thổi, buồn phiền không mất nổi Chỉ còn phía Anh thôi Em không nhớ đã gặp Anh bao lần, bất kể khi nắng còn hay đã tắt. Để rồi đêm nay Em cay đắng khi Anh đẩy em bằng ánh mắt! Ánh mắt Anh - không - bay - được Lòng em vỡ Vỡ vào đêm chỉ thiếu một tháng trăng em tròn 19 tuổi. Em không nhớ đã thả bao nhiêu nỗi buồn buộc bằng tóc rụng Tóc mỗi năm một mỏng Em tức tưởi trở về khoảng trời bóng đỏ Bóng chèn nhau vỡ Lòng em vỡ Em lầm lũi lại đến trước nhà anh nhặt xác nỗi buồn, đốt lên thành lửa Rồi đi Sau lưng em ngày nắng tắt.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào