Gắng là hình nộm khi đi qua đường hồ Dâm Đàm Dẫu cho hồi niệm làm người quặn thắt làm oằn oải bóng cây Tiếng gà thất thanh lức một giờ mười bẩy phút chiều làm mấy cái vó te giật mình nâng bẫng đoạn sông ngái ngủ Em sợ trở lại con đường này không có Anh, mà trưa nay lại đi ba lần, rất chậm (Trong hai tiếng, bằng giấc ngủ đêm qua) ... Hồi niệm đã nhốt Anh và em vào ảo ảnh sóng sánh vô tận, còn chúng ta không ngừng chiêm ngắm nhau Trăng đêm tháng Mười như cái sừng bò đâm vào em êm dịu Bị cảm và ngã trầy xước lời khẩn cầu an lành yên ổn Cái quán café tụt xuống dưới đường, ở góc phải hồ, nơi Anh hôn em lần đầu, vẫn hấp dẫn các cặp tình nhân Lối rêu xanh em dốc Con đường đê mang tên Âu Cơ, đổ xuống đường Lạc Long Quân giấc mơ trăm trứng Em Âu Cơ một mình Những cây phượng bật tung ô đỏ Màu mùa làm người bừng bừng Em một mình Âu Cơ

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào