Tiếng trúc
Một số bài cùng tác giả
– Dâng đức Khổng Tử– Hai con chó
– Hương giang dạ khúc
– Xuân dạ sầu ngâm
– Ra đi
Ta đã bảo hết rồi không thương nhớ Nhớ thương, ôi mai mỉa, ỡm ờ thêm! Ta hết nghe sương rỉ rả ngoài thềm Trôi những mảnh trăng vàng tan nát bể Ta hết hỏi Đêm Hè: Giờ quạnh quẽ Nàng mơ chi trong nhung lụa khuê phòng? Ta hết buồn rạo rực đón thu phong Tìm hơi thở của nàng trong gió thở... Ta hết uống những men hồng chớm nở Trên môi xuân rào rạt bướm hương bay Ta hết mơ lạc nẻo giữa đêm say Hai ngấn lệ long lanh trên đỉnh gối Ta hết tắm đê mê trong dòng suối Tóc huyền trôi chảy ngập bến hoang mê Ta hết nghe tê tỉ những lời thề Từ vạn cổ trao về trong tiếng gió Ta hết ngắm bức rèm nhung hé mở Trong tơ sương nhạc dậy của Bình minh Ta hết say những gợn sóng ảo tình Hết tin tưởng những nụ cười giả dối! Hết! Hết cả! Lòng ta không mở hội Tưởng hết cả, lòng ta không tiếng dội Nhưng bỗng đâu một tiếng sáo Thiên thai Văng vẳng đưa từ bến Trúc xa vời... Mùa nhạc mới vi vu ngàn dặm liễu Ta xao xuyến nghe gió hoà êm dịu Vang lừng ca réo rắt điệu Nghê thường Vang lòng ta réo rắt nhạc yêu đương! Ôi cánh mộng gửi về thương với nhớ... Hương phấn đượm tương tư tràn ngập nở Một trời mơ rụng xuống cả Sao Trăng Đêm hè về nao nức hội Hoa Đăng Nhưng ta vẫn âm thầm riêng chiếc bóng Ta vẫn thấy sầu vô biên lồng lộng Vạn u hồn còn mang hận hoang liêu Cho nên khi Sao rụng xuống sương chiều Khi nhạc trỗi vang lừng từ khắp nẻo Ta rảo bước giữa hồn hoa lạnh lẽo Lắng tai nghe trong tiếng trúc Nghê Thường Khúc sầu ca vạn cổ của Yêu đương
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào