Buồn lòng muốn xé tan hoang Văn chương chữ nghĩa quăng làn gió trôi! Rồi bay bay mất đi thôi! Bay đừng ai biết tăm hơi chốn nào! Mênh mông đất rộng trời cao Bay! bay! Tìm cảnh tiêu dao thoát lồng! Bay! bay@ Như chiếc nhạn hồng Theo mây theo gió theo dòng lá trôi! Ta thèm những nắng xa xôi Những men nồng mới, những môi say sầu! Bóng còn in xế ngàn dâu Đò hoang cấm bến Âu Lâu mấy chiều! Tương tư dâng ngọn thuỷ triều Vấn vương cảnh mộng nặng trìu sương tơ! Vần rêu còn quyến bụi mờ Còn hoen nét lệ trên tờ giấy Trăng! Thôi! thôi! Khép mộ trần duyên! Nhà ai họ Nguyễn lên Tiên nẻo nào? Tìm ai để dắt lối vào? Bao nhiêu cửa động đến Đào Nguyên xưa? Suối Đào mấy chuyến đò đưa? Mấy người uống suối say sưa chưa về? Ra đi, đi quách một bề! Ra đi phủi hết lời thề nước non! Ra đi quăng cục tim mòn Cho dòng máu nhuộm đỏ lòm gió sương! Cho hoa cho cỏ ngậm hờn Cho khe suối rỉ giọng đờn biệt ly! Buồn ôi! Vắng vẻ lâm ly! Buồn ôi! tan tác sầu bi u hoài! Hết ngày rồi lại hết ngày Buồn rơi rồi lại ngập đầy buồn thêm! Buồn rơi từng giọt thâu đêm Buồn rơi thánh thót trong tim não nùng! Bao giờ qua bến Sầu Đông Buồn ôi, ta hết buồn không, hỡi buồn?

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào