00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 11:12

Có những lần tựa vào đêm chờ tàu Trong hố đen bật thở than tiếng nhị thoát ra từ hốc mắt ông già mù như lá rụng hụt hơi, đập vào trăng tê buốt. Có một thứ vỡ nát trong tôi rợn hơn tiếng bánh xe nghiến ray khô khét. Có những buổi bia cỏ vỉa hè, chiều đổ Câu thơ bạn rơi vào hoàng hôn ứa lửa. ủ ấm hồn tôi giữa nóng lạnh cuộc đời soi khoảng giao thoa giữa đôi bờ thật ảo. Tôi đã bám vào tiếng nhị hoang vô danh Đựng câu thơ mộc lề đường bạn cho vào trong ngực áo chúng giải độc và mở rộng tầm nhìn cho đôi mắt u mê Giữa không gian chất ngất ánh kim tiền Làm thơm thảo thật thà những khao khát bản năng Trước nhầy nhụa miền phấn son mời gọi. Câu thơ vớt lên từ bụi bặm ven chiều Và sợi âm thanh não nề trôi ra từ thăm thẳm đen đôi hốc mắt Trong những khoảng đời mưa dông bão giật Thật lạ kỳ Chúng neo lại hồn tôi.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào