Tiếng đêm
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vi Thuỳ Linh
Một số bài cùng tác giả
– Nhật thực– Người đêm khuyết
– Tảng băng trôi
– Và chúng ta bắt đầu một cuộc sống khác
– Từ phía ngày nắng tắt
I. Đêm tấu lên tiếng chó sủa mèo gào mọt nghiến ruỗng những góc tối tiếng rên rỉ khoái lạc tiếng ú ớ của người mê ngủ cả tiếng gì không rõ sưng tấy nơi cổ họng... Có một nàng vừa 18 tuổi đứng trên hoà tấu của đêm ... II. Em đứng trên đỉnh cao nhất của nhà mình trong những đêm không ngủ, vọng về Anh Anh còn thức hay đang ngủ yên? ... Đêm mênh mang lòng trắc ẩn Những nàng sao hoài thai nhấp nháy mãi trên trời Có tinh tú đẻ rơi Bé sao sơ sinh vỡ thành trăm ngàn đom đóm Em nhốt những đốm sáng từ ngày chưa thiếu nữ Để bây giờ không trốn nổi đêm! Quanh em Nhà nhà thấp cao chật chội những cơn mơ Em không nhìn thấy nhà Anh Ở trên cao, em thấy mình vừa cao vừa thấp Thành phố già nua đầy bức bối Thở đều đều khi lắng vào đêm Từ nơi này, mặt trời lặn xuống hoàng hôn Hướng về Anh, ngay cả khi tâm hồn em nhật thực III. Cao mãi, nhiều mãi những mái nhà chóp nhọn - những mũi tên đâm thủng bầu trời Dải sao, hàng cúc phát sáng đêm sâu Em cố thoát khỏi tạp âm tiếng người ho, tiếng ợ khan của cô gái đang thì nghén, tiếng trở mình của người đàn bà mang thai đến tháng Nhưng không thoát khỏi em. VI. Bởi vì trong đêm Em bùng lên nỗi nhớ, khát khao và cả điều thầm kín nhất Bởi vì trong đêm, em là em toàn vẹn nhất Anh hiểu không? Cái lạnh ngấm dần... em tự ôm em Em tự sát trùng vết thương đau đang rỉ ra - nơi cắt rốn cô đơn - bằng những giọt lòng Và lần cởi từng chiếc cúc Áo đổ lên trời cùng dòng tóc Anh duy nhất! Em dang tay đón Anh: Thập tự lửa
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào