Mây hờn tuổi giăng ngang trời khoé mắt Sương tái tê buộc thắt mặt trời môi Tóc cuồng phong giẫy giụa sợi chông gai Níu bước riêng tư hành hương sầu muộn Rét mướt hiện về ngón tay mê sảng Dìu nghẹn ngào vô lãnh địa hoàng hôn Thơ rưng rưng nở những đoá thương buồn Hương cảm động ngát thơm vùng kỉ niệm Nghe quyến rũ dương cầm da thịt mịn Cởi hồn nhiên từng đoản khúc mơn man Xao xuyến ươm mời cẩm thạch dung nhan Nghe rạo rực chùm đê mê chín rụng Hơi thở mềm hơi rêu rừng ướt mọng Lụa vòng ôm và nhung gấm môi hôn Cào cấu mảnh chai nhức buốt quay tròn Trong nhọn hoắt những niềm đau sắc cạnh Mệt mỏi vươn vai lưng mòn mọc cánh Bay âm thầm về cuối tận trời đen Thôi giã từ nhau thớ đất đang mềm Rồi xua đuổi lần lần cơn mê sảng.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào