Tiếc nuối
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vi Thuỳ Linh
Một số bài cùng tác giả
– Nhật thực– Người đêm khuyết
– Tảng băng trôi
– Và chúng ta bắt đầu một cuộc sống khác
– Từ phía ngày nắng tắt
Sau giấc mơ, Em còn nguyên Cầm giác được Anh ôm rất chặt Em cố thiếp đi Nhưng ký ức thức Bên giường Những bông hoa bắt đầu rơi từng cánh Nhắc em về thời gian... Em cắm một nhành hoa trong bình gốm xù xì Cố giữ hoa cả khi héo sã Cố giữ như một niềm tiếc nuối... Trong thế giới đầy ước lệ này Mọi vật đều có tuổi ... Em chớp mi vào một cánh hoa tàn Như chạm vào giới hạn Giới hạn của sự trường tồn và vô vàn biến đổi Giới hạn của ước mơ thực tại Giới hạn của em với em... Em ngồi đăm đắm trong đêm, Thấy mình đang chín dần khi tuổi còn xanh lắm Ký ức thức Tuổi thơ trôi như giấc ngủ sâu... Em cắm cỏ tươi trong bình gốm xù xì Cỏ khô dần Hạt cỏ khô dân Không thể thay gì vào bình gốm kia Với khát vọng sinh tồn Sự hữu hạn là điều bất hạnh ... Một ngày Em thắng thốt Những hạt cỏ bắt đầu rơi Hạt có nảy mầm Khi nằm bên tóc? Bây giờ, Bình gốm bỏ không Em để nguyên những hại cỏ nằm bên tóc Anh hãy nhặt những sợi tóc, những sợi lông mi của em từ hạt cỏ Chúng mình lại bắt đầu... Khát Khát truyền đời Sau giấc mơ Em Còn nguyên...
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào