Ông bị đau chân Nó sưng nó tấy Đi phải chống gậy Khập khiễng, khập khà Bước lên thềm nhà Nhấc chân quá khó Thấy ông nhăn nhó Việt chơi ngoài sân Lon ton lại gần, Âu yếm, nhanh nhảu: “Ông vịn vai cháu, Cháu đỡ ông lên.” Ông bước lên thềm Trong lòng sung sướng Quẳng gậy, cúi xuống Quên cả đớn đau Ôm cháu xoa đầu: “Hoan hô thằng bé! Bé thế mà khoẻ Vì nó thương ông.” Đôi mắt sáng trong Việt ta thủ thỉ: “Ông đau lắm nhỉ? Khi nào ông đau Ông nhớ lấy câu Bố cháu vẫn dạy Nhắc đi nhắc lại: - Không đau! Không đau! Dù đau đến đâu, Khỏi ngay lập tức.” Tuy chân đang nhức, Ông phải phì cười: “Ừ, ông theo lời Thử xem có nghiệm” Ông bèn nói liền: “Không đau! Không đau!” Và ông gật đầu: “Khỏi rồi! Tài nhỉ!” Việt ta thích chí: “Cháu đã bảo mà...!” Và móc túi ra: “Biếu ông cái kẹo!”

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào