Ai đốt lá xui sương mù đến sớm Phố bồng bềnh mây trôi Cho nhau gọi “người ơi!” Ngày cả gió một mình buồn nẫu ruột Người hiền dịu, người bao dung như đất Để câu thơ hoá cỏ lớn lên Ta ngọn gió mãi chơi cút bắt Vung vẩy thơ gieo vãi mọi miền Ngọn gió mải chơi - ngọn gió vô duyên Chỉ có đất bao dung Chỉ có người lặng lẽ Người thầm lặng hy sinh nuôi cỏ Ta vô tâm mang cỏ rong chơi. Những ngọn cỏ mọc xuống khắp nơi Quên mình lớn lên nhờ đất Những ngọn cỏ tặng cho các cô gái khác Một ngày, một tuần, một tháng.... cỏ héo khô Chỉ còn mình ta ngọn gió hoang vu Ngọn gió chạy qua thành quách lê la qua đại lộ Nhảy nhót qua các ô cửa sổ Để chợt nhận ra vô vọng - gió buồn Mùa đông Gió cồn cào nỗi nhớ Đất ơi! Đất ơi! Những câu thơ lá cỏ Chỉ còn lại cho riêng người Để ngày mùa đông hết nẻ rát môi Ta gọi!

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào