Thư gửi cha
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vi Thuỳ Linh
Một số bài cùng tác giả
– Nhật thực– Người đêm khuyết
– Tảng băng trôi
– Và chúng ta bắt đầu một cuộc sống khác
– Từ phía ngày nắng tắt
Một số bài cùng từ khóa
– Còn cha ăn cơm với cá– Trông lên thấy đạo cha già
– Người chăn vịt
– Ba ơi!
– Những cánh buồm
Nhoài khỏi vòng vay chứa chan nghiêm cẩn của Cha Con đi dọc đất nước mình 7 tuần hối hả Tìm thêm được nơi chở che thiêng liêng: Chúa, các Thánh dưới sải tay thập tự Trái Đất ngơ ngác một ngày con trải rộng tán tán mây phẳng phiu tựa hồ Cha có thể dắt con lang thang trên ấy Khi soi gương và tắm, con thấy Cha, hình hài dung mạo đội kiếp trầm luân Lòng tin thất tán dọc lộ tình chen chúc tối tăm những mặt người Cây hàng hàng - người người chôn chân chật vật, những gốc cây sẫm màu hơn sau cơn mưa, nhìn nhau trầm uất Sóng tất tưởi tắm lại cho bờ Bầy chuồn đuổi nhau uể oải Miệng núi miệng núi cắn vú đếm nhẫn nại Đêm ngày hút nhau trong chiếc cốc khổng lồ Vào lúc con thật thiếu phụ Con đã thật thiếu phụ Đấy là điều rất trầm trọng Nỗi buồn hung hãn nhỏm dậy Con không bỏ nổi gia tài cô đơn đầy ải Không khẩn cầu cho những tổ sáng trên không trung diệu vợi đừng tới tấp sa khuê Nước mắt đang làm mềm sỏi đá Mềm vết chai đôi chân đen nhẻm đi vì nắng Nương náu nơi Chúa, Chúa ở trong con Con được thanh tẩy tối tăm, tội lỗi Từ lớp mồ hôi nhờn trút sạch sau Thánh lễ Từ bữa cơm bằng an sau dấu thánh Từ nhoẻn cười hồn nhiên khi thấy những đứa bé Con ước được trẻ con con ước được làm Mẹ Giá mà con được trở lại 13 tuổi! Váy sặc sỡ, nơ diêm dúa, kem cóng môi và mới cứng sách giáo khoa Ôi ước mơ thơ ấu của con dằng đặc chở sau xe đạp cũ của Cha Đang bay vào miền trắng tinh đau tiếc Con thu mình để Cha bế con lên đu bay Chiếc đu bay già trệu trạo quay công viên luống tuổi Những cây cỏ gà đánh nhịp bỗng túa khắp phố cao giỡn gió lăng xăng thổi Cha hãy thôi phiền muộn Con đã làm câm tiếng kẹt cửa đêm đêm mất ngủ Thôi đòi lặp lại tuổi thơ trong chiếc đu bay Ngày mai mặt trời chín hơn Ngày mai lưỡi mưa trong hơn Con sẽ tươi như lá rau salade Những bọng sương no căng làm nũng đầu cành Con nép vào Cha cười óng ánh 7 tuần lên men ngọc bích
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào