Thơ xích lô
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Bùi Chí Vinh
Một số bài cùng tác giả
– Suy nghĩ về thần đồng văn chương Adora– Biển động
– Thời của người già
– Anh và quả bóng
– Ngựa quen đường cũ
Tưởng mình ta đạp xích lô Nào hay phố xá ngựa thồ như nêm Buộc cho ta miếng băng đen Để cho cặp mắt làm quen mù loà Xỏ giàm vào mõm nữa cha Để cho số tuổi ta già theo răng Giật cương đi hỡi mấy thằng Ê, sao nước mắt chợt lăn xuống cằm Ta đi dụ khị người phàm Thấy huynh hiền sĩ từ quan lên rừng Dạ dày ta nhảy lung tung Nhảy dăm phút nữa dám khùng nghe cha Cũng may vừa tới ngã ba Cô em yểu điệu tà tà leo lên Lưng ta khòm giống cái yên Chổng mông em cưỡi mùi Thiền nhấp nhô "Ba đồng một cuốc" mại dô! Có con ngựa đực vừa ho vừa gào Ta thồ ngang động hoa đào Thấy dăm kỹ nữ trắng phau trổ nghề Thồ ngang đống rác thúi ghê Thấy bầy tiểu tử chửi thề giành moi Thồ ngang khách sạn em ơi Chó ngồi ăn nhậu còn người ăn xin Nhưng mà chớ có rùng mình Tại ta kéo thắng chưa linh em à Gân chân lõm tựa ổ gà Mặt xương bụng lép chẳng ma nào ngồi Mới ra nghề tưởng khơi khơi "Bác Hồ ngó thẳng" đâu chơi gà mờ Dạ dày lại đánh lô tô Mồm ta méo xệch bên bờ tử sinh Như là góa phụ tắt kinh Ruột xe có chửa thình lình, chết cha! Té ra trong cõi người ta Ruột lô, ruột xịn khéo là ghét nhau Đếm tiền còn thiếu xu hào Đếm ta thấy chớm bệnh lao mất rồi Vá giùm chút, bạn hiền ơi Xích lô cà chớn của thời cà chua!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào