Lên đến biển là nhớ em Kỷ niệm như sóng làm nghiêng con đò Con đò nghiêng chỉ bốn giờ Tôi nghiêng ít nhất cũng là bốn năm Tôi nghiêng lên cát tôi nằm Cái vai còn ấm hương thầm em ơi! Tôi nghiêng xuống biển tôi bơi Cái lưng sao lạnh tình tôi em à Mình tôi trên bãi khuya... ca Lỡ ai nghe được chắc là yếu tim Tôi ca như thể tôi điên Tôi điên như thể tôi tìm bóng ai Sau tôi: dương mọc thành cây Trước tôi: chim xếp thành bầy lẳng lơ Và tôi cô độc như thơ Quạnh hiu như nhạc, sững sờ như tranh Dã tràng xe cát chung quanh Tôi lặng yên để tan tành tôi đi Vái trời em hóa cái ly Tôi thành giọt rượu cấp kỳ cho xem Vái trời em hóa cơn ghen Cho đầu tôi mọc sừng thêm cũng đành Vái trời em hóa cọng hành Tôi thành tóp mỡ nêm canh ái tình Vái trời đang đứng một mình Có người bịt mắt thình lình... ai kia? Ai kìa? Chỉ có sao khuya Em ơi, sao rụng tim lìa ngực tôi Là nơi em áp đôi môi Là nơi tôi biết nói lời tương tư

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào