Thơ và súng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Đình Minh
Một số bài cùng tác giả
– Thong thả ở dưới trời– Thoáng nghĩ trước cửa hang
– Lá trường xuân
– Gửi miền Tây
– Bến cô đơn
Trong các cuộc đối đầu thơ chưa bao giờ thắng súng Dẫu điểm ngắm đều chung một đích trái tim Sau tiếng súng là những xác chết (Kể cả những hạt không khí li ti bị đốt cháy khét) Và nhớp nhúa không gian tanh dấu tử thần. Thơ trút hồn mình sưởi núi cao hoang lạnh Dòng sông buồn u uẩn cô đơn lau nước mắt cho cỏ hoa, căng ngực cát uống niềm đau biển mặn Mở vòng tay ôm nỗi sóng bạc đầu… Tôi đã đi qua vùng không gian ken dầy tiếng súng Nơi đất rùng mình và mặt trời thảng thốt hoá màu đen Trai và gái cúi đầu Mây tích độc phủ kín miền hò hẹn những xác chết vẫn còn mang trên đầu vòng tang trắng thú dữ cũng hoảng hồn xé chạy vào đêm. Tôi cũng tự vùi hồn trong lửa thơ để thanh tẩy mình Trái tim trơ lỳ bỗng nghe tiếng Từ Quy sáng đêm hoang hoải… Những đốm niềm tin cháy giữa mây mù tháng giêng dệt hoa đào bừng trong rét giá Và em Trong cõi sống mong manh mang tên trần thế ghì riết câu thơ tôi dẫu như cầm ngọn gió ngàn lẻ một năm hoá đá vẫn đợi chờ.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào