(tặng Tuấn, em trai) trong hơi thở của tôi còn mang âm hưởng dòng sông Hàn biếc xanh nên mỗi lần cúi xuống hôn em những nụ hôn sẽ ngọt nên dù xa quê nhưng lời chim hót vẫn còn ấm trong giọng nói của tôi gió núi Sơn Trà là đà trên môi tôi biết hát trước khi tập nói tôi biết yêu trong lần nhìn lá mới của vòm cây đang reo Đà Nẵng là nguồn nước trong veo chảy qua từng mạch máu tôi đi giang hồ từ năm mười sáu còn quay đầu lại nhìn Ngũ Hành Sơn còn giữ giữa ngực vết hoàng hôn của ngày xa Đà Nẵng còn giữ trong mơ những vùng cát trắng dù bữa cơm trưa chưa độn sắn, khoai lang nhưng tôi yêu em như gió núi ngang tàng chân bước chưa qua mà tình đã hái môi thâm khô nhưng dịu dàng biết mấy lúc tự tình với em sông Hàn còn ru tôi nhịp sóng vỗ từng đêm trong hư vô mộng mị nên tôi thành gã làm thơ đãng trí sống nơi này mà hồn gởi nơi kia trái tim muôn đời nhịp đập ở nơi kia...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào