Nuôi dưỡng tình yêu như giữ cảm xúc cho thơ Phải đau đớn tận cùng với môi son mắt biếc Thấy từ trong nghìn trùng tử biệt Lại mọc lên hy vọng rất mơ hồ Những lúc này máu thịt hoá ra thơ Anh chỉ viết và bịt tai quên hết Xa lánh nhỏ nhen ti tiện giữa đời Anh hào hứng như trở về tiền kiếp Nuôi dưỡng tình yêu như người đang đi xiếc Trên sợi dây sinh tử rất chênh vênh Hoặc đến được phía chân mây ảo ảnh Hoặc sa chân xuống hố thẳm gập gềnh Những lúc này anh viết bởi đang quên Quên cả chính anh chỉ nhớ người phải nhớ Một gương mặt quê mùa có nụ cười rạng rỡ Khơi dậy trong anh niềm vui sống mỗi ngày Nuôi dưỡng tình yêu như tạo ngọc cho trai Mọi thử thách hữu hình trong hạt cát Anh làm thơ để xoa dịu nỗi đau Từng ngày bể dâu tạo nên xúc tác Hoá ra thơ như một lẽ nhiệm màu Nuôi dưỡng tình yêu như gìn giữ chiêm bao Mơ gặp một đêm anh đủ vui một sáng Nếu nàng bỗng dưng quay ngoắt bỏ đi Anh sẽ héo khô vô hồn mưa nắng Anh sẽ rơi trong tột cùng chán nản Thơ chết tươi lúc chưa kịp chào đời...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào