Thơ dán trên cột đèn
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Lê Minh Quốc
Một số bài cùng tác giả
– Về quê ăn Tết– Dưới mái nhà của em
– Thơ thiền
– Ý Lan
– Có một khoảng trời
để lãng quên em anh uống thuốc độc từng đêm là rượu trắng bia đen là đàn bà thuốc lá là vòng eo thon là môi thơm suồng sã là cơn say bất tận dưới cột đèn anh hoá thành cái cột đèn nếu cái cột đèn quanh năm chiếu sáng thì anh đây từng đêm dài như thú hoang trúng đạn thèm chết trong bóng tối rất cô đơn thèm một lần ăn lại son thơm trên môi em chói chan như vệt máu anh no nê vừa ăn xong cơn bão cơn bão cuồng điên tàn phá cõi linh hồn đêm nằm nghe ngựa hí đầu non như tiễn biệt một người về cõi chết trong đời người chỉ một lần được chết tại sao anh phải chịu đựng quá nhiều? chỉ cần nhìn trong nắng một màu rêu anh lại nhớ màu áo em ngày nọ chỉ cần thấy ngọn đèn đường màu đỏ là trong anh thức dậy một buồn rầu núm vú nào tròn trĩnh ngọt như dâu anh từng cắn mê man trong điên dại? chỉ cần nhìn? cần quái gì nhìn. Nhìn đâu anh cũng thấy bóng hình em ám ảnh đến vô cùng gối chăn quen cũng cô độc lạnh lùng em không buông tha từng đêm xáo trộn đến với Lãng Quên là hình trình chạy trốn chạy trốn em trong trí nhớ mệt nhoài có ai ngờ đang một cũng là hai em đã trong anh sao anh lại âm thầm thương với nhớ? dưới cột đèn bần thần nghe sóng vỗ anh bất ngờ lạnh buốt những câu thơ...
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào