Thành cổ Sơn Tây
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Tự Quý
Một số bài cùng tác giả
– Nhà em– Màu hoa gạo
– Tiếng gọi “Cô hái mơ”
– Miền yêu dấu
– Nơi nao là chốn đi về
Thành cổ Sơn Tây một chiều tôi ghé lại, U ẩn đi tìm... Đôi mắt của người xưa... Khói lửa binh đao đầy trong trận mạc, Xuôi ngược lên non, ...lại xuống ngàn, Mắt lệ lưng tròng tìm người lạc, Người chết trôi sông, ...kẻ dọc đường, Quảy gánh trên vai, địu trên lưng, Một bên tay nải, một bên tình, Bên thì đứa trẻ, bên sông núi, Gánh cả tương lai, nặng trĩu lòng. Núi Sài Sơn thuỷ đình soi bóng nước, Nhật nguyệt kim kiều, nối những niềm tin, Tây Phương đội nếp lên chùa lễ, Gót sen nhẹ bước, mắt ai hiền? Mắt ai soi sáng A...La Hán, Có phải anh về trong đêm nay? Khuyến thiện ác trừng... hồn tử sỹ, Trống vọng oai linh, Vọng khắp bốn phương trời, Thành Tây mắt ngọc đùa mây trắng Má đỏ hồng hoa... Bõ công chờ, Nép xanh áo lính cùng nhau bước, Rạng ngời hy vọng ở ngày mai. Đứa trẻ ngày nay đã lục tuần, Bảo ban con cháu chuyện Thành Tây Ngày nay đã bắt đầu từ bao năm trước... Sử tích này... Truyền lại đến ngàn sau.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào