Màu hoa gạo
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Tự Quý
Một số bài cùng tác giả
– Nhà em– Tiếng gọi “Cô hái mơ”
– Miền yêu dấu
– Nơi nao là chốn đi về
– Cuồng chữ
Ông giáo già, Chiều chiều chống gậy ra bờ sông, Kể chuyện ngày xưa, Có mối tình...màu hoa gạo, Bên Đình dạy học, Lúc thư nhàn, đọc sách ngâm thơ... Lững thững dạo đồng, chiều tà nhạt nắng Bên chợ làng, Có cô thiếu nữ, Bán vải vạn hoa, Nghe thơ phải lòng ông Giáo, E ấp... học... gieo vần... và se sẽ... ngân nga... Bên Đình làng, Có cây gạo già, Già hơn tuổi ông Giáo Vào mùa lại ra hoa... Màu hoa đỏ như màu xôi gấc, Mưa giăng... giăng nhẹ hạt theo gió bay...bay... Đưa cô về làm dâu quê nhà... Đám rước chân đất, chân guốc, qua bao vạt đê, Vượt bao lý trình, về đến đầu làng, Pháo nổ ran... tung ra màu hoa gạo Đỏ suốt ngõ đồng... Đỏ dọc bờ sông... Đỏ đến ngõ nhà... Đỏ cả cuộc đời cô bán vải vạn hoa... Ông Giáo già, Vừa hay rượu, lại hay thơ, Mỗi năm mùa hoa gạo nở, Lại chống gậy mỉm cười... Nhìn đàn con cháu, bên bếp lửa hồng Kể chuyện ngày xưa, Có mối tình... Ngày xưa... Có một mối tình... đỏ màu hoa.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào