Thằn lằn trắng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vi Thuỳ Linh
Một số bài cùng tác giả
– Nhật thực– Người đêm khuyết
– Tảng băng trôi
– Và chúng ta bắt đầu một cuộc sống khác
– Từ phía ngày nắng tắt
- Này gương kia, ta muốn biết trí tuệ của ta? - Thưa cô, cô thông mình hơn nhiều, so với tuổi - Này gương, ta muốn được như con thằn lần, có thể đổi màu xanh, nâu, đen, đỏ? (Quanh ta, nhiều kẻ nham hiểm một cách quái gở) ... - Này gương, ta muốn được như con thằn lằn! - Thưa cô, để làm gì, khi nước bọt vẫn là chất phóng xạ để người ta huỷ diệt nhau, những chiếc lưỡi ngày càng dài ra, cong lên và màu không đổi? - Nhưng... nhờ thế mà thằn lằn dễ sống, thậm chí con vật nhỏ lại tưởng nó là rắn và hoảng sợ. - Gương ơi, bây giờ trông ta ra sao? - Cô già hơn nhiều, so với tuổi - Sao đêm nỡ chan trăng vào tận chỗ ta ngồi Gương, xin ngươi, đừng để ta thấy ta - màu tóc thật. Gương nứt dọc Những cái lưỡi đang khuấy đảo ngoài kia Ta chỉ kịp thấy vầng trăng co mình vào góc gương như con thằn lằn trắng.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào